Con cá và cái cần câu

Trước đây, có hai người đang đói khát thì gặp được một nhà hảo tâm ban ơn: Cho họ một cái cần câu cá và một cái giỏ trong đựng những con các to còn tươi. Trong đó có một người muốn lấy cái giỏ cá, còn một người thì muốn cái cần câu, thế là hai người tự phân chia với nhau. Người có cá đã dựng ngay cái bếp ở đó rồi bỏ cá lên nấu, ăn hết sạch ngay món canh cá. Không lâu sau, anh ta ngồi bên cái sọt rỗng và lại bị chết đói. Còn người có cần câu thì tiếp tục chịu đói, đi dần từng bước ra phía bờ biển, khi anh ta vẫn còn chưa nhìn thấy màu xanh của biển ở nơi không còn xa nữa thì một chút sức lực cuối cùng của bản thân anh ta cũng đã bị sử dụng hết, anh ta ngã xuống đất, đành phải nhắm mắt lại.

Read the rest of this entry »

Căn bệnh của thời hiện đại

Có một cô giáo tiểu học kể chuyện. Ngày nọ cô ấy chỉ vào tấm bảng đen đã sơn màu xanh và hỏi học sinh: "Đây là màu gì?" Nào ngờ học sinh đều đồng loạt trả lời: "Màu đen!" Cô hỏi tiếp mấy lần nữa, học sinh đều trả lời "Màu đen!". Cuối cùng cô giáo tức giận chỉ vào tấm bảng la lớn: "Rõ ràng là màu xanh, tại sao các em cứ nói là màu đen?". Học sinh thẳng thắn đáp: "Vì nó có tên là "bảng đen"!"

Có một người gần đây đến xin việc ở một công ty, qui định của công ty là nhân viên phải có chiều cao một mét bảy mươi trở lên, người đó cao đúng một mét bảy mươi, coi như là đủ tiêu chuẩn. Nào ngờ khi phỏng vấn, vì chiều cao không đủ mà bị từ chối. Hóa ra là trên phiếu khám sức khỏe ghi lầm một mét bảy mươi thành một mét năm mươi. Người phỏng vấn ngẩng đầu nhìn ông ta một lát rồi nói: "Xin lỗi, ông thiếu hai mươi phân, không thể nhận ông được".

Chỉ tin vào con số, từ ngữ, bảng biểu, máy vi tính mà không tin vào đôi mắt của bản thân mình, đây chẳng phải là thông bệnh của con người hiện đại ư?

Sưu tầm

9x

Nó lồm cồm bò dậy khi tiếng chuông đồng hồ réo đến nát cả tai nhà hàng xóm. Mắt nhắm mắt mở, nó lệ xệ bê đôi tạ lên phòng tập, rồi vươn vai hít một hơi dài trước khi bắt đầu chế độ cử đẩy. Cái đầu vẫn còn quay mòng mòng, nó hếch cặp mắt về phía đằng xa. Ánh sáng nhè nhẹ của buổi bình minh ùa vào cặp tròng còn đang nửa nhắm nửa mở, và cơn gió mát rượi từ vườn táp tung chiếc khăn tập quàng lệch trên đôi vai trần. “Khốn kiếp thật!”, nó rủa thầm mà chẳng biết tại sao.

Read the rest of this entry »

Rate my life

This Is My Life, Rated
Life: 5.9
Mind: 6.9
Body: 8.2
Spirit: 5.9
Friends/Family: 3.5
Love: 4
Finance: 3
Take the Rate My Life Quiz

Tự học lập trình trong 10 năm

Đây là quan điểm của Peter Norvig về các loại sách “ăn xổi” bày bán ngoài thị trường hiện nay với những cái “tít” nghe rất ư là hứng khởi: “Tự học Java trong 7 ngày” hay “Học Visual C++.NET trong 24 giờ”,v.v…Tất nhiên, mỗi người đều có động cơ và mục đích riêng khi học lập trình. Nhưng Peter cho rằng để trở thành một “expert programmer”, bạn cần ít nhất 10 năm, và việc trông chờ vào những cuốn sách kiểu như trên để “thay da đổi thịt” là điều không tưởng. Nhân tiện đây em xin giới thiệu đôi chút về quí ngài Peter Norvig, kẻo dân Việt Nam ta vốn có thói quen chỉ nghe lời người nổi tiếng, tưởng bác này vô danh lại xì mũi cười khẩy mà cho rằng người ta đang loạn ngôn… 

Read the rest of this entry »