Brazil thất bại!!!

Napoleon đã từng nói: “Không thể là từ chỉ dành cho những kẻ ngốc!”

Trước trận quyết đấu, Pháp và Brazil là hai bộ mặt hoàn toàn trái ngược. Một bên là các nhà đương kim vô địch thế giới, với “bộ tứ nguyên tử”, với 201 bàn thắng ở đấu trường World Cup, với một Ronaldo đã đi vào huyền thoại của làng túc cầu, với hàng công “cực mạnh” (ngang bằng với  hai đội bóng chơi ấn tượng nhất kể từ đầu giải là Đức và Argentina) và hàng thủ vững chắc (chỉ một bàn thua), với hàng đống những kỉ lục. Một bên là đội quân già nua đang cố gắng gượng dậy sau những thất bại muối mặt tại các giải đấu lớn, nơi những chiến binh lạc thời vẫn phải đang căng sức cày ải để bù đắp lại sự thua thiệt mà thế hệ trẻ không thể gánh vác nổi. Ai cũng nói: “Đánh bại Brazil đối với Pháp là điều không thể!”.

Cuộc đối đầu giữa những vũ công Samba với các chàng trai đến từ thành Paris hoa lệ đáng lẽ phải quyết liệt, phải hấp dẫn. Người ta đang chờ sự phục thù của đội tuyển vàng xanh sau thất bại tan tác tại France 98, đang chờ một Ronaldinho bừng sáng sau những phút đã qua đầy thất vọng, và quan trọng, những người hâm mộ Brazil đang chờ đợi điều gì đó còn thiếu trong bữa tiệc bóng đá mà họ ngày ngày kì vọng, nơi hiện đang chỉ có những món ăn thô ráp và xù xì mà các cầu thủ thân yêu của họ đã mang ra đãi khách.

Đáng tiếc thay, đó hoàn toàn lại là màn trình diễn của người Pháp! Tiếng gáy rền vang của dàn đồng ca Galois nhịp nhàng đến kì lạ giữa một đêm hè đầu tháng 7 đã cuốn phăng vũ điệu Samba rực lửa. Không một pha bóng nào ra hồn, không một ngôi sao nào tỏa sáng, không tấn công, không kiểm soát thế trận, đó là gương mặt nhợt nhạt, vô hồn của 11 ngôi sao của đội tuyển vàng xanh sau 90 phút “kinh hoàng” tại sân cỏ nước Đức. Có lẽ thêm một lần nữa, những Ronaldo, Ronaldinho, Kaka, Roberto Carlos,…đã biết thế nào là Zidane vĩ đại, Zidane huyền thoại. 8 năm trước, kĩ thuật siêu phàm và bản lĩnh tuyệt vời của Zizou đã đóng ấn khóa chặt lên tham vọng của Brazil. Và giờ đây, chính nhạc trưởng tài hoa người Pháp, dù mang trên mình gánh nặng tuổi tác, dù vẫn nặng nỗi lo canh cánh không người kế nhiệm, đã cùng đồng đội dần cho các ngôi sao Brazil một trận tơi tả. Chính người Pháp mới hoa mĩ, mới kĩ thuật, mới đắm say, mới mê hoặc chứ không phải người Brazil. Và khi Thierry Henry tung nhát kiếm quyết định, nhìn cái cách người Brazil run rẩy, bế tắc trong triển khai tấn công, vội vã nhưng hoảng hốt và tuyệt vọng, người ta hiểu rằng: Brazil của năm 2006 cũng chỉ có vậy!

Có thể nói, đội bóng của ông Carlos Alberto Pareirra đã gặp may khi rơi vào một bảng đấu quá nhàn hạ. Và cũng chính sự kiêng dè của  người Ý đã giúp họ tránh được một cuộc tử chiến ở vòng hai, nơi họ đã hạ anh tân binh Ghana ngơ ngác bằng sự kiêu ngạo và kẻ cả đến kì lạ. Sau trận đấu đó, người ta đã ngợi ca Brazil hết lời. Mọi kỉ lục bị phá, mọi mĩ từ đều giành hết cho người Brazil, dù họ chưa gặp phải thử thách thật sự nào, và dù những gì họ thể hiện cũng nhạt nhòa, không bản sắc.

Cái bóng của Brazil ở World Cup quá lớn, lớn đến mức không ai dám nghĩ đến việc họ sẽ thất bại. Những sự thực, người Brazil đã thua, thua một cách toàn diện. Đến lúc này, người ta mới giật nảy mình, mới nhìn lại và nghiền ngẫm về cái cách mà đội tuyển vàng xanh đã thể hiện.

Nhường lối chơi áp đặt và tấn công như vũ bão lại cho người Đức, các vũ công Samba chuyển sang nghề thợ săn. Họ rình rập, bắn tỉa. Họ sẵn sàng nhường khu trung tuyến cho đối thủ để lăm lăm phòng ngự như những hậu vệ Ý thực thụ, và để rồi chỉ cần đối phương sơ hở là tung ngay những nhát kéo quyết định. Lối đá đó, phần nào đã thành công khi họ bắn hạ đĩa bay Ghana 3 bàn không gỡ và khiến cho Mặt trời Phương Đông ngậm ngùi tắt lịm. Nhưng nên nhớ rằng, Ghana, Nhật hay Australia chỉ là những con chim non mới lần đầu cất cánh, còn xa lạ, còn ngây dại. Người Pháp thì khác, họ đã từng vô địch thế giới, họ có một trong những nhạc trưởng vĩ đại nhất mọi thời đại, và họ có tấm lá chắn bằng thép mang tên Vieira – Makelele. Cặp tiền vệ trung tâm của “những chú gà trống Galois” đã khóa chặt các họng súng của Brazil, đã cắt ngòi bom nguyên tử, tổ chức, dàn trải đội hình đội tuyển Pháp vô hiệu hóa kĩ thuật cá nhân điêu luyện của các vũ công Samba.

Khi nào Brazil vẫn thắng, Pareirra luôn có cái lí của mình. Nhưng giờ đây, ông phải đối diện với một thực tế: Brazil đã thất bại! Và đó cũng là lúc người ta mổ xẻ nguyên nhân. Đội tuyển Brazil của năm 2006 quá ư là bình thường, với lối đá thực dụng và nguội lạnh, đã bị loại một cách hoàn toàn xứng đáng dưới tay đối thủ đầy duyên nợ. Hận chưa trả mà thù lại dâng. Biết đến bao giờ người Brazil mới có cơ hội gặp lại người Pháp tại một vòng chung kết World Cup, để cho các hậu bối rửa sạch nỗi đau thất bại của các bậc đàn anh.

Chưa bao giờ người ta thấy một Brazil xoàng xĩnh đến thế. Tất nhiên là mãi mãi Brazil không phải là tập thể của những cá nhân bình thường. Đội hình năm 2006 gồm toàn những cầu thủ xuất chúng, xuất chúng đến mức mà ai đó chỉ cần nhắm mắt cũng liệt kê được 11 gương mặt xuất phát trong sơ đồ chiến thuật của ông Pareirra. Trước khi Brazil thua, người ta trầm trồ về điều đó khi nói tới tầm vóc của đội hình ấy. Nhưng giờ đây, chúng ta mới hiểu, những điều đó sao mà mong manh, phù phiếm biết bao! Có lẽ, báo giới đã thổi phồng quá mức sức mạnh của Brazil. Nếu chỉ đánh giá đến từng cá nhân thôi thì mới được một phần rất nhỏ. Một tập thể luôn cần những người nổi bật, nhưng điều đó phải dựa trên sự gắn kết mà sức mạnh của tập thể ấy là nền tảng. Về điều này, người Brazil có lẽ phải học tập từ người Đức rất nhiều.

Thành Paris tiếp tục mở Sâm panh ăn mừng, cả nước Pháp sẽ còn chìm đắm trong lễ  hội. Còn nước Đức sẽ phải chia tay với vũ điệu Samba rực lửa trong nước mắt của những người yêu mến đội tuyển Brazil. Nhưng thôi, đó là quy luật tất thảy của bóng đá. Không có đội tuyển nào là bất khả chiến bại, không có đội tuyển nào là không thể thua. Điều quan trọng đó là cách con người ta thể hiện. Và bây giờ, các cổ động viên yêu mến đội bóng vàng xanh lại mơ về năm 1982, nơi Brazil tuyệt mĩ và đắm say đã thất bại một cách oai hùng trước người Ý, nơi những Zico, Falcao, Socrates,… dù không được thừa nhận về danh hiệu nhưng đã mãi mãi nằm trong trái tim của người hâm mộ, trong lịch sử vĩ đại của bộ môn túc cầu.

Bóng đá là cuộc chiến của một tập thể, không phải là sự dạo chơi của những cá nhân. Khi hai đội bóng đối đầu nhau, không thể đem từng cá nhân một lên bàn cân so đo như những quân bài tướng, sĩ, tượng trong bộ bài tam cúc. Bởi nếu thế, Brazil sẽ chẳng bao giờ thất bại…

Thông báo!! Thông báo!!!

Sau một thời gian tạm ngừng (vì nhiều nguyên nhân khách quan do tác động của ngoại cảnh), blog sẽ chính thức hoạt động trở lại, bắt đầu từ ngày mai.

Với việc mới tậu được hai con domain mới, kể từ nay blog sẽ chuyển về địa chỉ:

Ngoài ra, tôi đang xây dựng website cá nhân, địa chỉ:

Rất mong được sự ủng hộ của các bạn…

Xin chân thành cảm ơn.

Làm thế nào để tạo nên một Silicon Valley thứ hai?

Liệu chúng ta có thể tạo ra một “thung lũng Silicon” thứ hai ở một nơi nào đó, hay cái đế chế ấy là độc nhất vô nhị trên Trái Đất này?

Sẽ không có gì ngạc nhiên rằng: điều kì diệu đó khó mà xảy ra ở một quốc gia khác, bởi ngay chính bản thân nước Mĩ, dù đã rất nỗ lực cũng không thể tạo ra một bản sao của Silicon Valley ở bất cứ nơi đâu. Vậy điều gì đã làm nên vị trí độc tôn của nó?

Câu trả lời nằm ở con người, hay nói chính xác hơn là “những con người thích hợp” (right people). Nếu bằng cách nào đó bạn có thể kêu gọi hàng vạn bộ óc xuất chúng ấy chuyển đến Buffalo, tôi cam đoan với bạn rằng khi đó Buffalo sẽ trở thành một Silicon Valley thứ thiệt.

Lịch sử đã chứng kiến một bước chuyển mình ấn tượng từ quá khứ. Cho đến tận vài thập kỉ trước đây, vận mệnh các thành phố vẫn được quyết định bởi vị trí địa lý của chúng. Tất cả các thành phố lớn đều tọa lạc trên những đầu mối giao thông đường thủy quan trọng, bởi đường thủy là cách tiết kiệm nhất để  tàu bè có thể mang tới các hợp đồng thương mại lớn và những món lợi khổng lồ.

Giờ đây tiêu chí ấy đã thay đổi. Bạn có thể tạo ra một thành phố “vĩ đại” ở bất cứ nơi đâu, nếu bạn đưa tới đó những con người “thích hợp”. Vì vậy, câu hỏi “làm cách nào để tạo ra một Sillicon Valley?” sẽ đổi thành: “Thế nào là những người thích hợp?” và “Làm sao để thu hút họ?”.

Read the rest of this entry »

Con cá và cái cần câu

Trước đây, có hai người đang đói khát thì gặp được một nhà hảo tâm ban ơn: Cho họ một cái cần câu cá và một cái giỏ trong đựng những con các to còn tươi. Trong đó có một người muốn lấy cái giỏ cá, còn một người thì muốn cái cần câu, thế là hai người tự phân chia với nhau. Người có cá đã dựng ngay cái bếp ở đó rồi bỏ cá lên nấu, ăn hết sạch ngay món canh cá. Không lâu sau, anh ta ngồi bên cái sọt rỗng và lại bị chết đói. Còn người có cần câu thì tiếp tục chịu đói, đi dần từng bước ra phía bờ biển, khi anh ta vẫn còn chưa nhìn thấy màu xanh của biển ở nơi không còn xa nữa thì một chút sức lực cuối cùng của bản thân anh ta cũng đã bị sử dụng hết, anh ta ngã xuống đất, đành phải nhắm mắt lại.

Read the rest of this entry »

Căn bệnh của thời hiện đại

Có một cô giáo tiểu học kể chuyện. Ngày nọ cô ấy chỉ vào tấm bảng đen đã sơn màu xanh và hỏi học sinh: "Đây là màu gì?" Nào ngờ học sinh đều đồng loạt trả lời: "Màu đen!" Cô hỏi tiếp mấy lần nữa, học sinh đều trả lời "Màu đen!". Cuối cùng cô giáo tức giận chỉ vào tấm bảng la lớn: "Rõ ràng là màu xanh, tại sao các em cứ nói là màu đen?". Học sinh thẳng thắn đáp: "Vì nó có tên là "bảng đen"!"

Có một người gần đây đến xin việc ở một công ty, qui định của công ty là nhân viên phải có chiều cao một mét bảy mươi trở lên, người đó cao đúng một mét bảy mươi, coi như là đủ tiêu chuẩn. Nào ngờ khi phỏng vấn, vì chiều cao không đủ mà bị từ chối. Hóa ra là trên phiếu khám sức khỏe ghi lầm một mét bảy mươi thành một mét năm mươi. Người phỏng vấn ngẩng đầu nhìn ông ta một lát rồi nói: "Xin lỗi, ông thiếu hai mươi phân, không thể nhận ông được".

Chỉ tin vào con số, từ ngữ, bảng biểu, máy vi tính mà không tin vào đôi mắt của bản thân mình, đây chẳng phải là thông bệnh của con người hiện đại ư?

Sưu tầm

9x

Nó lồm cồm bò dậy khi tiếng chuông đồng hồ réo đến nát cả tai nhà hàng xóm. Mắt nhắm mắt mở, nó lệ xệ bê đôi tạ lên phòng tập, rồi vươn vai hít một hơi dài trước khi bắt đầu chế độ cử đẩy. Cái đầu vẫn còn quay mòng mòng, nó hếch cặp mắt về phía đằng xa. Ánh sáng nhè nhẹ của buổi bình minh ùa vào cặp tròng còn đang nửa nhắm nửa mở, và cơn gió mát rượi từ vườn táp tung chiếc khăn tập quàng lệch trên đôi vai trần. “Khốn kiếp thật!”, nó rủa thầm mà chẳng biết tại sao.

Read the rest of this entry »

Rate my life

This Is My Life, Rated
Life: 5.9
Mind: 6.9
Body: 8.2
Spirit: 5.9
Friends/Family: 3.5
Love: 4
Finance: 3
Take the Rate My Life Quiz

Tự học lập trình trong 10 năm

Đây là quan điểm của Peter Norvig về các loại sách “ăn xổi” bày bán ngoài thị trường hiện nay với những cái “tít” nghe rất ư là hứng khởi: “Tự học Java trong 7 ngày” hay “Học Visual C++.NET trong 24 giờ”,v.v…Tất nhiên, mỗi người đều có động cơ và mục đích riêng khi học lập trình. Nhưng Peter cho rằng để trở thành một “expert programmer”, bạn cần ít nhất 10 năm, và việc trông chờ vào những cuốn sách kiểu như trên để “thay da đổi thịt” là điều không tưởng. Nhân tiện đây em xin giới thiệu đôi chút về quí ngài Peter Norvig, kẻo dân Việt Nam ta vốn có thói quen chỉ nghe lời người nổi tiếng, tưởng bác này vô danh lại xì mũi cười khẩy mà cho rằng người ta đang loạn ngôn… 

Read the rest of this entry »

Bill Gates – Khoa học máy tính và vai trò của Toán học

Bài viết trên blog Khoa Học Máy Tính của GS Ngô Quang Hưng – xin post ra đây cho mọi người cùng tham khảo…

Read the rest of this entry »

Vui vẻ tí thơ tình…

Chiều nay ngồi máy tính đau đầu mờ mắt. Có người bạn gửi cho bài thơ con cóc vui vui về tình yêu, post ra đây anh em đọc cho đỡ nhạt mồm…

Tình yêu như thể rút thăm

Rút trúng thì sướng rút nhầm thì đau

Tình yêu như thể đi câu

Anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài

Tình yêu như thể quan tài

Mới loanh quanh ở bên ngoài đã run

Tình yêu như thể dây chun

Lúc co lúc giãn lúc còn đứt ngay

Tình yêu như thể ông say

Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời

Tình yêu như thể điểm mười

Có học cho đến cả đời vẫn mong

Tình yêu như thể đuôi công

Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì

Tình yêu như thể bánh mì

Tây Ta đều thích bởi vì nó ngon

Tình yêu như thể thỏi son

Sinh ra vẫn chỉ để mòn cái  môi

Tình yêu như thể cái đuôi

Nó theo thì chảnh nó (buông) xuôi thì buồn… :P

Còn gì nữa xin mời các cóc cụ tiên sinh ra tay…